ZEN

CÂY SỰ SỐNG

Cây sự sống( Tree of life) được mô tả ở hầu hết các nền văn hóa , tôn giáo trên thế giới. Đó là cây có hình dáng mọc ngược với bộ rễ mọc ngược theo hướng lên trời và cành cây và tán lá nằm phía dưới. Gốc và rễ cây chính là nguồn gốc của mọi sự sống, cắm vào nguồn năng lượng vô tận, bất tử của vũ trụ, hay theo cách nói của một số tôn giáo là do Đấng tạo hoá, Thượng đế, hay Ân sủng cuả Tam bảo, Thánh linh ban phát. Cành cây và tán lá chính là biểu hiện của sự sống, sự biểu hiện của sự sống rất đa dạng và sinh động, có thể tồn tại và mất đi theo qui luật tự nhiên. Nhưng gốc rễ, nguồn sống không bao giờ mất đi, nó còn mãi và khi cần biểu hiện, khi đủ duyên sự sống mới lại xuất hiện. Cơ thể sẽ bị cạn kiệt dần năng lượng theo năm tháng và chúng ta bị bệnh tật và già đi. Vào lúc chết những năng lượng cuối cùng sẽ rút qua đỉnh đầu và ta lại tiếp tục chu kỳ sống mới. Để bổ sung năng lượng, cách tốt nhất là tiếp cận với gốc rễ của cây sự sống. Trạng thái đồng nhập với cây sự sống chính là AVASTTHA. Cây sự sống dẫn năng lượng bất tận của vũ trụ xuống cho hành giả đang thiền định. Năng lượng có thể là ánh sáng, hay linh thánh. Giá trị đích thực của cây sự sống là trả lại chúng ta cơ thể ánh sáng, Nhờ tu tập đúng, tư thế ngồi thiền đúng ta tiếp cận được năng lượng của vũ trụ. Nhờ năng lượng thanh khiết của vũ trụ mà dòng chảy,kênh năng lượng cơ thể được khôi phục. Cơ thể tiếp nhận năng lượng sự sống được thông qua đỉnh đầu (cửa số 10) và lan tỏa theo các trục năng lượng, thấm đẫm các giác quan. Người trọng trạng thái AVASTTHA sẽ không bị già đi, thậm chí trẻ ra. Trên đầu họ là cây mọc ngược với thân cây rẽ nhánh trong thân thể, cắm xuống và lan tỏa ra hẳn bên ngoài cơ thể, rễ mọc lên trời. Một người thông suốt về mặt năng lượng sẽ giải thoát. Do không còn bị phụ thuộc năng lượng thô, một người đồng nhập ASVATTHA sẽ tràn đầy năng lực, chấm dứt khỏi chi phối của các giác quan phàm tục, của thế giới hiện tượng, của ánh sáng ảo ảnh và thành tựu vô học.Mọi ảo ảnh tự tan vỡ không cần nỗ lực.Hành giả trở về với ánh sáng của Toàn thể, ánh sáng thuần tịnh của Pháp giới.

HÀNH TRÌNH TIẾN TỚI ASVATTHA

Bản chất của thực hành Sanatana là gia tốc cho nghiệp bằng cách tôn trọng sự phô diễn của chúng. Muốn thế, thoạt tiên hành giả thực hành đoạn lìa với thế giới Ảo Ảnh bằng cách chấm dứt mười phản ứng thế gian: được – mất; tốt – xấu; đúng – sai; khen – chê; hy vọng – thất vọng.Trong nhiều suối nguồn tâm linh người ta chỉ nhắc tới tám phản ứng thế gian đầu tiên. Tuy nhiên tôi thấy rằng phạm trù hy vọng – thất vọng là cách thức phản ứng tổng quát của chủ thể đối với thế giới Ảo Ảnh. Xét theo tinh thần chi phối áp đảo của cặp phạm trù này trong đời sống, tôi đề nghị đưa hy vọng – thất vọng trở thành những phản ứng thế gian mà một hành giả Sanatana cần nỗ lực chấm dứt.Sau khi đã hạn chế được sự chi phối của thế giới Ảo Ảnh như thế, hành giả Sanatana tập luyện tách biệt và kết hợp các trung tâm bụng, ngực, cổ, đầu với nhau. Do đó, đây tạm thời được coi như bước xác lập dòng chảy của nghiệp. Một khi dòng chảy của nghiệp đã được triển khai thì gia tốc chuyển hóa nghiệp cũng vì thế mà trở nên xác định… Hành giả bắt buộc phải đương đầu với những tình huống nhạy cảm do dòng nghiệp được gia tốc. Do đó, tiến trình này nhất thiết nên được hướng dẫn bởi những hành giả đã trưởng thành các trải nghiệm cơ bản về chuyển hóa ánh sáng!Hành trình gia tốc chuyển hóa nghiệp do đó là một nỗ lực dài hơi. Khởi đầu của tiến trình này bao giờ cũng là những vận động thân thể kết hợp với sự giải phóng tâm thức khỏi tất cả ràng buộc sâu thẳm của hành giả vào thế giới Ảo Ảnh. Cuối cùng của tiến trình này mới là nỗ lực thiền định miên mật. Nếu hành giả nào triển khai thiền định một cách vội vã thì y sẽ nhanh chóng đối diện với những tai biến lớn lao… Chúng khiến cho hành giả mất rất nhiều thời gian và công sức để khắc phục. Không những thế, tổn thất lớn nhất của hành giả do sự vội vã này là y sẽ bị đánh mất niềm tin vào phương pháp!Sau khi dòng chảy về nghiệp đã được xác lập, sự gia cường của dòng chảy này sẽ khiến cho hành giả nhận thức thường trực về trạng thái ánh sáng nền tảng. Kết hợp thực hành chuyển hóa ánh sáng trong đời sống với chuyển hóa ánh sáng trong mộng và thiền định, hành giả sẽ thâm nhập trạng thái ánh sáng trên đường Đạo.Sự nỗ lực đúng đắn và quân bình sẽ giúp cho hành giả duy trì trải nghiệm về ánh sáng trên đường Đạo. Đến lượt các thực hành này sẽ giúp hành giả trưởng thành các kinh nghiệm thuộc về ánh sáng thigle (hay còn gọi là bindu, mặt trời, hạt, giọt).Khởi đầu, quá trình chuyển hóa ánh sáng sẽ hình thành nên chuỗi thigle sơ cấp như vô số mặt trời trong kinh mạch trung tâm của hành giả. Quá trình này sẽ kéo dài cho đến khi thigle thứ cấp được hình thành ở ba vị trí: đầu, ngực và bụng.Kể từ đó hành giả sẽ được nếm trải kinh nghiệm vĩ đại về tình trạng tế nhị của nghiệp… Nó có tên là “ngai thành tựu về nghiệp”; trạng thái quân bình về nghiệp hay nói theo ngôn ngữ dân gian (tất nhiên là thiếu chính xác về bản chất) là: “sạch” nghiệp!Hình tượng chính xác nhất và đã được nhiều vị Tổ huấn dụ miêu tả hành giả như một người đi trên mặt nước và tóm bắt những “chú cá – nghiệp” bỗng chốc nhảy lên khỏi mặt nước.Hành trình năng lực của hành giả đến đây coi như có thể tạm thời xác lập bền vững. Tuy nhiên để tránh tình trạng lạc bước trên đường đạo, hành giả nhất thiết phải đối chiếu tình trạng nhận thức của bản thân với bốn trưởng thành của tri kiến, gồm:+ tri kiến như thị+ tri kiến như huyễn+ hợp nhất tri kiến+ xả bỏ tri kiến.Bất cứ mức độ tri kiến nào nhưng chưa phải là xả bỏ tri kiến đều khiến cho hành giả bị mắc kẹt trong cảnh giới hiện tại rất lâu. Tai nạn phổ biến nhất là mắc kẹt trong tri kiến như thị như một hành giả “trí huệ điên”. Nhưng tai biến nguy hiểm nhất là mắc kẹt trong tri kiến như huyễn như một hành giả “chấp Không”.Đến đây hành trình chuyển hóa ánh sáng trong kinh mạch trung tâm đã định hình được gia tốc cần thiết. Hành giả sẽ đối diện với ba tình trạng tế nhị: Ahimsa, Bhavamukha và Asvattha.Khi hành giả tăng cường chuyển hóa năng lực mãnh liệt như ánh sáng tại hai trung tâm ngực, đầu và duy trì sự liên hệ giữa chúng thì hành giả sẽ trưởng thành giai đoạn Ahimsa.Hành giả tham gia vào thần hiệp Ahimsa nhưkinh nghiệm cuối cùng về nhận thức.Tại đó, hành giả trấn tĩnh và vỗ yên thế giới Ảo Ảnh bằng năng lực vĩ đại của yêu thương.Giai đoạn cuối cùng của quá trình thần hiệp Ahimsachính là Bhavamukha. Xét về khía cạnh năng lực, Bhavamukha là sự giải phóng hoàn toàn của cấu trúc ánh sáng của cơ thể. Trong Bhavamukha xảy ra chuyển hóa ánh sáng tối hậu từ trung tâm đầu nối thông lên đỉnh đầu… Gần như tất cả nghiệp hiện hữu của hành giả được giải phóng và trở về với bản chất ánh sáng thuần tịnh, vô nhiễm của nó!Tuy nhiên, khi đối diện với trạng thái Bhavamukha, vì sự tế nhị của năng lực hiện hữu của nghiệp bị đe dọa nên hành giả có nguy cơ đối diện với cái chết vật lý một cách trực tiếp. Đây là nhóm nguy cơ khiến cho nhiều hành giả Sanatana biến mất vào hư vô vào giai đoạn cuối của hành trình… Điều này quả là đáng tiếc!Nếu tiến trình Bhavamukha xảy ra với nhiều bước đệm thì hành giả có thể vượt qua được cái chết vật lý. Cơ thể của hành giả sẽ được hồi sinh trong ân sủng và ánh sáng thuần tịnh của Cây Sự Sống. Điều kỳ diệu này ắt hẳn chỉ xảy ra với những hành giả Sanatana hằng nuôi dưỡng một hạnh nguyện lớn lao với tha nhân!Kể từ đó hành giả trở nên nhân chứng cho sự nhiệm mầu của Cây Sự Sống – Asvattha.

St

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *