ZEN

18 BẬC CHÂN KHÔNG

Chân Không đó mênh mang diệu vợi 
Chứng được “Nó” trong mình (1) rồi mới (mở mắt) thấy được xung quanh (2) 
Sự hợp nhất (3) hoàn hảo xảy ra khi “Nó” hoàn toàn dung giải 
Những là Sắc, Thọ, Tưởng, Hành và Thức ba đời 
Do không còn ngăn che (của) Ngũ Ấm 
Nên Chân Không của Huyễn (4) tự trình bày 
Huyễn xóa đi ranh giới giả ảo nên hành giả chứng được Chân Không của Không gian vô tận (5) 
Trong Không gian vô tận chợt nảy ra ý niệm của sự quay về (*) 
Đó là Chân không của Niết Bàn (6) 
Tuy nhiên sự hướng thượng đó không còn giới hạn trong trạng huống cá thể 
Xu hướng giác chứng về Toàn thể và cái Ngã đang bị dung giải khiến hành giả ngộ ra Chân Không của Luân hồi (7) 
Bởi (thấy rằng) Niết Bàn và Luân hồi không khác nên minh nhậm (được) Chân Không của Vô Tướng (8) 
Do Vô Tướng nên ảo ảnh về Không gian bị phá bỏ 
Đó là Chân Không Vô Biên (9) 
Do Vô Tướng nên ảo ảnh về Thời gian bị phá bỏ 
Đó là Chân Không Trường cửu (10) 
Đến đây mới chính xác là trạng thái thể nhập cái Toàn thể một cách không ngăn ngại 
Do vậy mà nhận thấy rằng 
Ngoài Hiện hữu có giá trị bình đẳng của Không – Hiện hữu 
Đó là Chân Không của Không Tồn tại (11) (**) 
Trong trạng huống hợp nhất của Hiện hữu và Không – Hiện hữu 
Chân Không của sự vật khách quan sẽ tự hiển bày (12) 
Đó chính là Thế Giới Hiện Tượng 
Phủ định nó hành giả sẽ lìa bỏ sự chi phối của Thế Giới Hiện Tượng 
Đó là Bậc Chân Không thứ mười ba (13) (***) 
Sự cởi trói đến phút giây này mới tính là viên mãn 
Bản Ngã tiêu dung chờ đến ngày hái quả Trí Tuệ ngọt ngào 
Khởi đầu là trải nghiệm Toàn thể như bắt đầu và kết thúc trong Một 
Đó là Tiên Tri (14) 
Thứ nhì là trải nghiệm Toàn thể trong Vô Niệm (15)(****) 
Thứ ba là cởi bỏ được “áo khoác” vật chất 
Dù vẫn ở trong thân xác vật lý không rời 
Đó là Bậc Chân Không Phi vật chất (16) 
Bậc Chân Không thứ mười bảy là Như Lai 
“Tồn tại” ở đây phải được hiểu là “Tồn tại tuyệt đối – Ý thức tuyệt đối – Ân sủng tuyệt đối” 
Bậc Chân Không thứ mười tám là tiếng mẹ ru con 
“À … ơi…! Cái Ngủ mày ngủ cho ngoan!…” 

(*) Hành giả rất nên tri ân sự bám luyến cái Ngã ở đây là vậy! Chính sự quyến luyến với Ngã làm cho hành giả không muốn duy trì sự đồng nhập lâm thời với Không gian vô tận mà hướng tới “Niết Bàn”. Từ “Niết Bàn” ở đây được dùng theo nghĩa bóng vì thực ra nó chỉ mới tương đương với cột mốc chỉ ra con đường cho hành giả. 
(**) Hãy chú ý rằng “Không Tồn tại” ở đây vẫn chỉ mới đạt tầm đối lập với “Tồn tại” 
Thực chất là chúng vẫn bị trói buộc bởi “Hiện hữu” và “Không – Hiện hữu” 
Nó chưa đủ trình độ để sánh với Bậc Chân Không thứ 17 và 18 
Ở đó “Tồn tại” là Bản Thể Thiêng Liêng 
Do không có ngôn từ nên bắt buộc phải lạm dụng… 
(***) Kể từ Bậc Chân Không thứ mười ba, hành giả mới chính thức đạt được tri kiến như thị. 
(****) Hãy ghi nhớ rằng Vô Niệm (15) sinh ra do Ngã đã bị tiêu dung 
Khác với tình trạng Vô Tướng (8) thực ra vẫn có người kiến Tướng… 

St

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *